Navigate back to the homepage

Chào cậu, tuổi 24

Thanh Doan
October 19th, 2019 · 7 min read

Sinh nhật của tôi đã qua cũng được một thời gian, tới ngày hôm nay tôi mới có thời gian nhiều hơn để viết chút gì dành riêng cho mình. Để bắt đầu thì, xin chào, tôi là Thanh.

Tôi đã bước sang tuổi 24, một độ tuổi mà tôi thấy rằng là đủ để mọi thứ được quyền diễn ra cùng một lúc, với một cường độ cao hơn, mật độ dày hơn, thử thách tôi nhiều hơn và kiểm tra xem tôi đã sẵn sàng với cuộc đời bao nhiêu phần.

Lý do lớn nhất mà tôi chịu ngồi xuống viết một điều gì đó dành cho mình là vì tôi giật mình nhìn thấy mình đã hoàn thành chương trình tuổi 20 năm thứ 4 mất rồi. Và ở cái tuổi này, tôi thấy còn quá trời, quá trời thứ muốn làm, nhiều thứ cần làm và quá trời thứ phải làm. Nghe quen quen, 6 năm trước hình như tôi cũng từng nói như vậy. Và, đúng rồi, tôi thấy mình tham công tiếc việc không ai bằng.

Ngay lúc này đây, tôi dần nhận ra mình từ bỏ sự trẻ con của mình nhiều năm để lớn và trưởng thành, nhưng cũng kịp nhớ ra là.. ừ mình còn trẻ tuổi; và “hú hồn” thay, tôi vẫn rất non và xanh tươi mơn mởn với cuộc đời. Trong thời gian vừa qua, tôi học được rất nhiều thứ và trưởng thành hơn đôi chút. Tôi cũng nhận thấy mình đã quên rất nhiều thứ đã học và khi quên rồi thì đó vẫn là bài học mà tôi cần nhớ, bài học là nhớ rằng mình rất hay quên những điều từng học. Càng làm nhiều, trải nghiệm nhiều, tôi càng say wow như một đứa con nít thèm khát một món kem ngon hoặc liên tục hỏi những câu ngớ ngẩn với ba nó về mấy thứ lần đầu mới thấy, để rồi cười thoả thích và nói “uầy, hay thế!“. Đó là lúc thế giới của tôi được mở ra thêm một chút, và đó cũng là điều mà cứ làm tôi say mê rất nhiều năm, say mê với hằng hà sa số kiến thức mà bình thường cứ tìm kiếm một lần trên Google là ra hơn một triệu kết quả tìm kiếm.

Ở tuổi 24 này, tôi vẫn chưa dám chắc mình đã thật sự biết điều mình mong muốn làm trong tương lai. Tôi cũng nhận thấy rằng, những anh chị mà tôi có may mắn gặp gỡ trong cuộc đời, họ cũng giống như tôi ở một góc độ nào đó. Và điều đó có nghĩa là gì bạn biết không? Ừ thì, cứ quẩy thôi, cứ làm điều bạn muốn hiện tại, để mọi thứ bạn biết trong đời được có cơ hội liên kết với nhau, mở ra cho bạn một góc nhìn khác hơn, biết đâu đấy bạn sẽ biết mình sẽ cần làm gì tiếp theo. Tôi luôn nhớ lần tôi được xem bài chia sẻ của Steve Jobs tại Đại học Stanford, đại ý rằng dù thế nào đi chăng nữa, mọi điều đến với bạn sẽ tìm đến nhau, liên kết với nhau trong tương lai. Tôi nhìn lại những thứ mình đang có, tôi nhìn thấy mình đã luôn đặt niềm tin vào những gì mình đang có và luôn tin rằng nó sẽ hữu ích với tôi trong ít nhiều trường hợp. Và thật ra, tôi cảm thấy vui với tình trạng hiện tại, vì nó cho tôi biết rằng nếu tôi thật tâm muốn đi, thì mọi điều học được lại tiếp tục đi cùng tôi, trên một đoạn đường dài.

Cũng ở tuổi này, tôi có nhiều niềm tin hơn vào những điều cốt lõi mà đó là chân giá trị tôi gìn giữ. Tức là nếu tôi không toát ra những giá trị đó, đó không còn là tôi. Việc tự hỏi chính mình là ai thật sự rất đau đầu. Tôi không thường hỏi mình câu hỏi này, nhưng tôi thường hỏi mình rằng tôi đang có gì, tôi có thể làm được gì cho cuộc sống quanh tôi trở nên tốt hơn (bao gồm tôi và mọi người), và những điều tôi nghĩ rằng có thể làm đấy có tử tế hay không? Dù là bất kỳ câu hỏi nào trong ba câu hỏi trên, tôi vẫn phải định nghĩa được tôi là ai.

duythanhvn chao cau tuoi 24 191019

Tôi nhận ra là bất cứ một điều gì đến với tôi đều có lý do và cho tôi một thông điệp. Thông điệp đó có thể không tốt, có thể tốt, có thể làm tôi vui, có thể làm tôi buồn… nhưng, thank god.. tôi đã có một thông điệp. Mỗi thông điệp là một lý do nói cho tôi biết về điều đã đến với tôi. Tôi luôn tự hỏi mình rằng tôi nhận được thông điệp gì, và thông điệp này có giúp cho tôi thương đời, yêu người hơn không. Nếu câu trả lời là không, tôi không có lý do để tiếp tục giữ thông điệp đó. Tôi tin là có một vài khoảnh khắc trong đời, bạn thương đời yêu người hơn không vì bất kỳ một lý do cụ thể nào cả, mọi thứ đều thật sáng trước trái tim của bạn, và bạn tử tế với đời, hạnh phúc cùng đời. Và tôi cũng cho đó là một lý do, lý do của bạn là không có bất kỳ lý do gì.

Tôi cũng cảm nhận sâu hơn về mọi sự ảnh hưởng của người khác đến với tôi và ngược lại có một sức nặng nhất định, sự ảnh hưởng này có thể là tính cách, phong cách đối thoại, lời nói và bất kỳ một điều gì làm cho tôi nhớ đến. Tôi nhìn thấy có rất nhiều niềm vui, niềm hạnh phúc được thể hiện trong năng lượng, trong ánh mắt và nụ cười của mỗi người. Tôi cũng nhìn thấy có nhiều nỗi buồn, tuyệt vọng và lạc lối. Điều gì đến với họ tôi không rõ, họ đã có một thông điệp, về phần tôi, tôi cũng thấy một thông điệp. Tôi cảm thấy cuộc sống nhiều phần thử thách, vạn phần gian nan; mỗi người riêng họ đã có trong mình nhiều sự tranh đấu, tôi không có mong muốn nào trong việc trở thành một phần như vậy. Tôi nhận thấy mình muốn nói những điều tử tế, làm những điều tử tế. Nhìn vậy chứ làm khó hơn nhiều, tôi cũng hiểu. Tuy nhiên, việc lựa chọn trở thành là bước đầu tiên. Trước khi tôi muốn nói một điều gì, tôi tự hỏi mình ba điều:

  • Tôi nói điều này ra có hữu ích hay không?
  • Tôi nói điều này có cần thiết hay không?
  • Tôi nói điều này có tử tế hay không?

Điều này có thể thật tốn thời gian, nhưng nó cho tôi thời gian để “lựa lời mà nói” không phải vì vừa lòng, mà vì mỗi người xứng đáng nhận được một câu trả lời thoả đáng, với tâm tư, suy nghĩ và sự nghiêm túc của người trả lời.

Tôi nhận thấy mình sợ nhiều điều. Tôi cũng tin rằng mỗi người có những nỗi sợ riêng của mình. Tôi nhìn thấy có những cơ hội rất lớn đi cùng với nỗi sợ; bạn phải chọn hoặc là tiếp tục sợ, hoặc là làm một cái gì đó khác hơn. Món ăn duy nhất mà nỗi sợ cần là sự an toàn. Việc của tôi là cho nỗi sợ của mình thấy được sự an toàn đó, và để có thể an toàn, tôi cần tin. Còn tin gì là lựa chọn. Nỗi sợ cho tôi nhìn thấy hai điều từ bản thân mình:

  1. Tôi không muốn mình tiếp tục sợ.
  2. Không chỉ mình tôi sợ, rất nhiều người cũng sợ.

Điều đầu tiên khi tôi nhìn thấy, nó bảo tôi rằng tôi cần làm gì đi để đừng sợ nữa. Ừ, làm gì đi, làm cái gì đó đi, hoặc sợ, hoặc chuẩn bị cho nỗi sợ. Chuẩn bị cho những điều mình sợ, những thứ mình chưa chắc chắn; có thể lúc đó tôi chưa hết sợ, nhưng tự tin để làm không, thì có. Phần lớn sau khi tôi làm xong, thì tôi cũng không còn sợ hoặc nỗi sợ cũng không còn đáng sợ như ban đầu.

Và điều thứ hai, điều này nhắc tôi không nói những điều dư thừa và thiếu sự tử tế mà tôi có nói ở phía trên. Ai cũng sợ, thay vì tôi nói với bạn thôi đừng sợ nữa, khả năng cao bạn vẫn sẽ sợ thôi. Trong khả năng của mình, có thể tôi sẽ nói với bạn hãy làm cái gì đó đi, hoặc là ở bên bạn để hỗ trợ cho bạn chuẩn bị cho nỗi sợ đó. Trên thực tế, tôi muốn giải quyết hơn là nói với bạn “thôi không sao đâu, sợ rồi cũng hết!“. Bản thân tôi tin rằng, bạn không giải quyết nó thì khả năng nó không tự xách đít mà đi đâu :D

Càng lớn, tôi thấy vòng tròn quan hệ của mình cũng nhỏ dần lại. Gia đình, những người bạn, anh em đều đến và đi trong mỗi mốc của cuộc đời. Dù có ham vui đến cách mấy, thực tế vẫn luôn hiện hữu và hiện diện mỗi ngày. Hành trình của tôi, tôi cần phải đi. Đến một lúc, tôi cảm thấy mình không còn muốn bất kỳ sự cả nể nào. Trên hành trình tôi đi, cho dù có những kế hoạch; tôi vẫn đến với những cộng đồng mà tôi cảm thấy mình có duyên và may mắn được hiện diện. Tôi cảm thấy buồn nhiều vì tôi thậm chí còn không muốn lựa chọn những mối quan hệ cho mình. Nhưng, đến một thời gian dài được gặp lại, bất kể đó là mối quan hệ như thế nào, niềm vui vẫn tròn vẹn. Vậy nên, cũng có buồn, nhưng niềm vui gặp lại không làm cho tôi buồn lâu.

Tất nhiên, ở tuổi của tôi, sức khoẻ là một thứ không còn xa xỉ và xài hoang như trước. Mặc dù vẫn còn trẻ, nhưng sức khoẻ cần được chăm sóc nhiều hơn và đặc biệt quan tâm hơn rất nhiều. Khi tôi nhận ra mình “bớt trâu” hơn vài ba năm trước nhiều phần, tôi nhìn thấy mình đã bỏ rơi sức khoẻ của mình thật sự lâu. Tôi cảm thấy có lỗi nhiều phần sâu sắc.

Tuổi 24, còn quá nhiều điều để làm, nhiều người để gặp, và còn nhiều cơ hội ở phía trước. Tôi không chắc hiện tại mình là ai, và 5 năm hay 10 năm nữa tôi là gì. Không có gì chắc chắn. Và nếu như có một lời nhắn nhủ cho 6 năm tương lai, một tôi ở tuổi 30; tôi muốn nhìn thấy mình vẫn lựa chọn theo đuổi những giá trị của mình, sống vui khoẻ và quyết liệt hơn với những lựa chọn. Cuộc hành trình này, tôi muốn được tô nhiều màu hơn nữa.

Chào cậu, tuổi 24.

Thân mến,
Thanh Doan

More articles from Thanh Doan

Reading List, September

In this article, I take note some useful books, research papers, and articles that I read in September.

September 19th, 2019 · 2 min read

Reading List, June

In this article, I take note some useful books, research papers, and articles that I read in June.

June 30th, 2019 · 1 min read
© 2018–2019 Thanh Doan
Link to $https://medium.com/@duythanhvnLink to $https://github.com/duythanhvnLink to $https://www.linkedin.com/in/duythanhvn/Link to $https://twitter.com/duythanheduLink to $https://www.instagram.com/thanhdoan.vn/